i. Lợi ích cho sự thông minh và ngoan ngoãn của trẻ nhỏ
Trẻ nhỏ có sẵn bản tính hồn nhiên và sự trong sáng do chưa nhiễm nhiều kiến thức, kinh nghiệm của cuộc sống nên khi tiếp cận Thiền Minh Triết sẽ giúp cho trẻ nhỏ tập trung trong học hành và kích hoạt khả năng quan sát xung quanh, lắng nghe và hay đặt ra những câu hỏi về những gì đang diễn ra trong bộ não và cuộc sống. Tập cho chúng thói quen lưu tâm thắc mắc về bộ não của chúng.
Tập cho các cháu tiểu học và nhất là trung học tập quan tâm đến sức mạnh tinh thần, tập thắc mắc về sự hình thành các ý tưởng trong đầu óc. Điều này vô cùng quan trọng! Tập như vậy, sau này các cháu có nhiều cơ hội vào trạng thái đại giác ngộ và đại trí tuệ sẽ được khai mở. Quá trình tập như thế cũng giúp phát triển khả năng tập trung của đầu óc, để các cháu học giỏi và sáng tạo trong học tập. Điều này giúp trẻ thông minh, học tốt và ngoan ngoãn. Và một kết quả rất tuyệt vời sau này là đầu óc các cháu sẽ luôn trong trạng thái tự do với các kiến thức. và tránh tất cả mọi nhiễm ô cho tâm hồn. Các cháu sẽ là người chủ sáng tuệ trên thế giới này, các cháu sẽ phát triển lòng thương rộng lớn với chính bản thân mình, với gia đình, với dân tộc, tổ quốc mình và nhân rộng ra toàn thế giới.
k. Lợi ích cho những bệnh hiểm nghèo và khủng hoảng tinh thần
Người mắc bệnh hiểm nghèo và khủng hoảng tinh thần thì mối lo lắng và sự quan tâm của họ là sức khỏe và sự bình an, những giấc ngủ ngon. Thiền Minh Triết với những phương pháp đơn giản như quan sát hơi thở, lắng nghe âm thanh của chính mình, tập lắng nghe và hiểu tình trạng làm việc hay lo lắng quá đáng của đầu óc sẽ giúp cho đầu óc phát triển nhẹ nhàn hơn sẽ giúp họ lưu thông máu huyết, tăng lượng oxy vào cơ thể. Các bài giảng pháp âm giúp họ nhận biết con người thật bên trong để biết chấp nhận thực tại, làm bạn với bệnh tật để giảm thiểu sức nặng tâm lý, sống an vui. Đó là phương pháp hữu hiệu hỗ trợ rất nhiều trong điều trị và an dưỡng của người bệnh.
l. Lợi ích đặc biệt cho những người khiếm thị
Người khiếm thị do không có khả năng nhìn thấy bên ngoài bằng mắt thịt và hay bị gieo vào tâm tưởng những ý tưởng về nghiệp chướng, nên thường sống bi quan, khép mình. Thiền Minh Triết bằng những bài giảng pháp âm, giúp họ nghe, thực hành và phá bỏ quan niệm về nghiệp chướng, về những ác mộng ảo huyền kiếp trước kiếp sau. Từ đó, khai thông dòng tâm thức của họ, họ biết kích hoạt và sử dụng các khả năng nhìn thấy của xúc giác, thính giác, tỷ giác, thính giác… Theo phương pháp này, họ sẽ lạc quan trong cuộc sống và có nhiều sáng tạo đặc biệt!
7. Hệ thống tiếp cận cho người học
Phương pháp Duy Tuệ được phát triển qua các hệ thống sau:
- Các bài giảng trực tuyến trên skype, qua hệ thống pháp âm, hệ thống bài viết trên trang web : daosuduytue.com; duytue.net và duytue.com;
- Qua những đầu sách của Đạo sư Duy Tuệ đã xuất bản do Nhà Xuất Bản Văn Hóa Thông Tin ấn hành, Trung tâm UNESCO Nghiên Cứu và Ứng Dụng Phật Học Việt Nam chịu trách nhiệm xuất bản như Những điều dạy về Phật của Trần Nhân Tông; Báu vật nhiệm màu, Thiền Minh Triết (bản tiếng Việt), Thiền Minh Triết ( bản song ngữ Việt – Anh, Việt – Pháp và tiếng Na Uy), Hành Trang Vào Đời, Khai Mở Đạo Tâm, Mở Rộng Tâm, Đừng Để Mất Thiên Đàng, Sống Minh Triết, Tình Thương Là Tài Sản Vô Giá, Hồi ký cuối thu…
- Qua 12 buổi phát thanh trong chương trình CLB Người Cao Tuổi – Đài tiếng nói Việt Nam.
- Qua những cuộc đời được đổi thay mà những người học đã và đang chia sẻ trải nghiệm hạnh phúc đích thực và không còn lang thang đi tìm đâu nữa.
- Được ứng dụng tại các CLB Trần Nhân Tông thuộc TT UNESCO NCUDPHVN, các Hội thiền Trần Nhân Tông tại Na Uy, Đan Mạch, Pháp, CH Séc, Úc, Mỹ…và đang được ứng dụng rộng rãi trong và ngoài nước.
8. Tạm kết luận
Trên đây là những điều đơn giản dễ hiểu mà chúng tôi cố gắng chia sẻ với quý vị. Sự thật thì khó có thể biên tập thành một chủ đề nào đó và cho rằng đầy đủ.
Chúng tôi không có ý cung cấp cho quý vị một số kiến thức để trở thành một thứ lý thuyết của Thiền Minh Triết hay con đường dẫn đến giải thoát vô minh cho con người.
Mọi sự hiểu biết chính xác và đầy đủ chỉ có thể phát triển qua sự trải nghiệm của chính mỗi người do áp dụng những bài thực tập hay các bí quyết. Giá trị sức mạnh của một con người rất lớn, nằm trong sự bừng sáng của cái đầu.
Cần biết cách kích hoạt cho cái đầu của mình làm việc.
Một con người mạnh là con người tìm cách kích hoạt sự làm việc của cái đầu. Có nhiều người tìm cách kích hoạt cái miệng, cái xúc, cái vị…kích hoạt cảm xúc cho sung sướng..chứ không kích hoạt cái đầu. Nếu chúng ta chọn cái đầu là mục tiêu để kích hoạt thì cảnh nào cũng là cảnh tốt. Đường lối của của phương pháp này là đi thẳng vào vấn đề. Không có thiên đàng trên thế giới này mà cũng chẳng có địa ngục ở dưới mặt đất. Các tôn giáo dùng thiên đàng để khuyến khích, dùng địa ngục để răn đe…dùng thiên đàng và địa ngục như là biện pháp giáo dục. Người Việt cần để cho tâm hồn người Việt thuần khiết trở lại.
Chúng ta bỏ hết tất cả và chỉ cần để lưu lại một là sự trống không – cội nguồn thuần khiết của con người, hai là tình yêu của chúng ta đối với mảnh đất nơi chúng ta sinh ra và lớn lên thì chúng ta mới trở thành con người có sức mạnh được.
Điều này không phải là phân biệt dân tộc hay là theo chủ nghĩa dân tộc. Bởi vì tình yêu của con người với mảnh đất nơi người đó sinh ra chính là cái gốc mà từ đó người ấy trang trải ra tình thương đối với nhân loại. Người nào mất cái gốc này, người ấy sẽ luôn luôn sống trong sự gian dối. Không phải người ra đi khỏi đất nước mà ngay cả những người đang sống trong đất nước nhiều khi cũng bị mất, mà thậm chí còn mất nhiều hơn. Người ra đi có nỗi nhớ nên khó mất, người ở lại do chủ quan nên rất dễ mất cái gốc của tình cảm này.
Vì lý do kinh tế, chính trị, tôn giáo… lấy điều kiện mình đang có để bóc lột người khác… mà đánh mất đi vẻ đẹp thiêng liêng – tình thương giữa con người với con người cùng trên mảnh đất chúng ta sinh ra.
Do đó chúng ta cần trở về cội nguồn yêu thương thuần khiết nơi mảnh đất chúng ta sinh ra. Đó là nền tảng tình cảm của mỗi con người để kích hoạt lòng yêu thương đối với nhân loại chứ không phải là chủ nghĩa dân tộc.
Tạo hóa cho chúng ta hai thứ tình cảm căn bản là tình thương máu mủ của người cha, người mẹ, người con và tình yêu của chúng ta đối với mảnh đất nơi chúng ta sinh ra và lớn lên để tạo nên động lực cho suối nguồn tình cảm tuôn chảy.
Tạo cho con người vốn liếng căn bản đầu tiên để từ đó con người trang trải ra cho thế giới. Đó là tình thương nguyên thủy. Từ tình thương này sẽ phát sinh ra vô lượng trí tuệ. Trí tuệ từ tình thương này là trí tuệ chân chính, một trí tuệ rất đặc biệt đem lại hòa bình và cái đẹp cho con người. Còn kiến thức chúng ta đi học được nếu biết dùng đúng chỗ thì tốt, nếu không biết dùng đúng chỗ thì sẽ hại người. Vì vậy, chúng ta phải dũng mãnh làm một cuộc đi ngược dòng để cởi bỏ tất cả những ảnh hưởng về tư tưởng, ngôn ngữ, phong cách, đạo đức…để đi về sự nguyên thủy của chúng ta để khôi phục lại vẻ đẹp từ đầu.
Từ nguyên bản này chúng ta phát triển lên. Năng lượng yêu thương đúng bằng sự rộng lớn của không gian tỉnh thức. Chất kích thích tố vĩ đại cho không gian tỉnh thức và năng lượng yêu thương là từ tình thương cha, mẹ, con cái cộng với tình thương nơi mảnh đất mình sinh ra. Do đó chúng ta sẽ trở về cái không có kiến thức, xứ sở, lý lịch, trai gái, thành công hay thất bại, ai hay ai dở,…
Với nhận thức ngày nay, chúng ta cần biết rằng chúng ta không chỉ sống cho chúng ta, sống cho dân tộc chúng ta mà chúng ta sống cho loài người. Đó là cách nhận thức để chúng ta mở rộng, kích hoạt năng lượng của chúng ta ra toàn cầu và thậm chí vượt ra khỏi địa cầu này. Không gian này lớn bao nhiêu thì tình thương của chúng ta lớn bấy nhiêu.Nếu có tôn giáo thì tình thương của chúng ta là thứ tôn giáo vĩ đại nhất.
PHẦN II CHUYÊN ĐỀ ỨNG DỤNG TRONG KINH DOANH
1. Điều hành doanh nghiệp
Để là một người điều hành giỏi cần phải là người khôn ngoan và có khả năng tạo quyền lực. Có hai loại quyền lực trong điều hành công việc: quyền lực ngầm và quyền lực nổi. Quyền lực nổi là kiến thức, kỹ năng làm việc, là loại quyền lực có được từ bên ngoài. Quyền lực ngầm là khả năng tạo niềm tin nơi người khác, để người ta chịu lắng nghe và làm theo mình.
Quyền lực ngầm là loại quyền lựu có được từ nội lực bên trong mình. Chính quyền lực ngầm mới là yếu tố quyết định trong công tác điều hành, vì nó ổn định, không thay đổi trong khi quyền lực nổi là không ổn định.
Để phát triển được quyền lực ngầm, cần kiên định và kiên nhẫn thực hành những điều sau:
- Tôn trọng, quan sát lắng nghe một cách chu đáo, khách quan
- Luôn giữ tình trạng đầu óc được định tĩnh,
- Luôn phát ngôn và ra quyết định trong trạng thái đầu óc định tĩnh và dựa trên sự quan sát lắng nghe chu đáo khách quan.
Điều tối quan trọng trong việc luyện tập để phát triển quyền lực ngầm là quay ngược vào bên trong mình, quan sát cái đầu của mình. Từ sự quan sát chính cái đầu của mình, giúp nó luôn ở trạng thái định tĩnh, mình sẽ thấy mọi việc đều dễ dàng, thuận lợi, mình luôn có nhiều giải pháp cho những tình huống mình gặp.
2. Những Bài Tập Cho Doanh Nhân
Khả năng làm việc của cái đầu thông thường của con người chỉ đạt được khoảng 1/1000 của nó. Do đó, doanh nhân cần phải tập để cái đầu càng ngày càng hoàn hảo, đáp ứng được cả phần điều hành vững chắc về luật pháp và phần hấp dẫn đối với nhân viên, đối tác và khách hàng. Phương pháp sau sẽ giúp cho người học để khôi phục trạng thái sơ khai của cái đầu, giúp ổn định trạng thái đầu óc và tạo sự hấp dẫn để may mắn tìm tới. Quý vị cần luyện tập 6 bài quan trọng sau đây :
a.Bài thứ nhất : Tập bỏ thói quen của lý sự.Từ đây về sau không lý sự với bất cứ ai.
b.Bài thứ hai : Đừng bao giờ quá tin vào những kiến thức của mình như trước đây, phải nghi ngờ toàn bộ kiến thức của mình.
c.Bài thứ ba : Mỗi ngày cần tập nhìn và nhận biết vào bốn nội dung sau thường xuyên, bất kể lúc nào trừ trường hợp ngủ say: Tính biết – ý tưởng – suy nghĩ – cảm xúc. Luôn luôn nhận biết về tính biết của mình hiện hữu ở tất cả nơi chốn mà mình đang hiện hữu. Luôn luôn nhận biết trong đầu mình đang có ý tưởng gì xuất hiện trước sự thấy, sự nghe của mình ở bên ngoài.Bởi ý tưởng đó sẽ dẫn chúng ta đi tới suy nghĩ ngay lập tức.Và suy nghĩ đó cũng sẽ dẫn chúng ta tới cảm xúc ngay tức thời. Để rồi chúng ta sẽ bị dẫn đi theo một vòng luẩn quẩn, không thoát ra được. Khi nhận biết được như vậy, chúng ta phải thay đổi chủ đề ngay tức khắc, đưa cái đầu vào một hướng khác và không tiếp tục bám vào chủ đề cũ.
d.Bài thứ tư : Không được nghĩ về quá khứ
e.Bài thứ 5 : Không đem chuyện công việc hàng ngày mà chúng ta làm xong rồi kể lại với gia đình.
f.Bài thứ 6 : Đi ngược để trở về cội nguồn yêu thương thuần khiết Chúng ta đi xuôi, tức là chạy theo kiến thức, kinh nghiệm của mình, còn đi ngược là từ chối nó.
Khi chúng ta thấy khó chịu là cái đầu đang làm việc theo thói quen cũ, có kinh nghiệm đánh giá theo lối cũ nên khó chịu. Nếu ta bỏ hết thói quen cũ đi thì sẽ không khó chịu vì không còn cái gì trong đầu nữa. Khi một người có những thói quen xấu làm ta khó chịu mà theo cách đi xuôi là góp ý sửa mãi mà không được thì chúng ta dùng phương pháp đi ngược, không góp ý gì nữa mà chấp nhận rồi tập khen họ. Tình thế sẽ khác đi. Tất nhiên là không thể thay đổi một cách nhanh chóng được, dần dần rồi tạo thành thói quen mới.
Đi ngược là không chạy theo bên ngoài. Tạo ra thói quen cho cái đầu chạy ngược chứ không chạy xuôi nữa. Ví dụ như khi một người nào đó nói những lời lẽ không hay về quý vị, thay vì bực tức khó chịu theo cách xuôi thì chúng ta cần dùng phương pháp ngược. Quý vị tập để cảm thấy rất dễ chịu khi họ nói như vậy – đó chính là huân tập cho cái đầu suy nghĩ theo hướng ngược lại. Khi quý vị tập đi theo con đường ngược như vậy thì tự nhiên quý vị sẽ khám phá được hạnh phúc, khám phá nhiệm màu.
Kết quả tập của quý vị sẽ trả lời đúng và sai.
Tóm lại là chúng ta cần có sự phản diện trở lại thì mới thấy được chính mình, từ đó mới phát huy được nội lực, trí tuệ của mình. Quý vị đang giữ cho tâm hồn bình yên thì nhiều khi gặp phải một số vấn đề làm cho mình bối rối, hoang mang và dẫn đến chán nản, thất vọng hoàn toàn. Có những nghịch cảnh như vậy để chúng ta bước qua nó. Nếu không có nghịch cảnh thì chúng ta chỉ đứng một chỗ mà không có trưởng thành, không có sáng tạo. Đi ngược giúp cho sự phát triển trí tuệ rất mạnh mẽ và mới mẻ, chúng ta kiểm soát hoàn toàn được cái đầu của mình. Chúng ta có thói quen nghe những gì êm tai thì bây giờ tập nghe những gì khó nghe, nghe những chuyện nghịch từ đó mới đủ sức, đủ phong độ chịu đựng. Lý thuyết để nói thì dễ nhưng khi áp dụng thì rất khó.
Do vậy, con đường này rất thích hợp đầu tiên là những người đã và đang gánh chịu những nỗi khổ đau cùng cực thì sẽ thấm rất nhanh. Nó giống như trường huấn luyện mà học sinh là những người đã và đang nếm trải đau đớn trong cuộc đời để luôn đối mặt với cuộc đời một cách tự tại. Mềm mỏng nhưng hiên ngang, cô độc sâu thẳm mà bao trùm hết tất cả.
Cô đơn như không khí, mặt trời nhưng nuôi hết tất cả sự sống này. Sự sống này chưa bao giờ cám ơn sự cô độc, cô đơn của ánh trăng, của mặt trời, của những làn gió mát… Dĩ nhiên, ánh trăng, mặt trời, làn gió mát…không bao giờ quan tâm đến sự biết ơn của người khác. Nó hiện hữu tự nhiên tùy theo hoàn cảnh, vậy thôi. Người học cũng sẽ tiến đến như vậy nhưng gần như phản ánh ngược lại, tuy gần giống như vô tình mà hữu tình, trộn lẫn ở bên trong cả hữu tình và vô tình. Lạnh lùng nhưng mà nồng ấm. Nồng ấm trong bản chất của lạnh lùng (không bị lôi cuốn). Mềm dẻo trong trạng thái của sự cứng cỏi và bền bỉ. Thản nhiên không biểu lộ điều gì mà hoàn hảo. Không cần nói tới đạo đức mà cần ở trung tâm của đạo đức, không cần nói sự cố gắng mà cần ở trong trung tâm của sự cố gắng. Khi tập sẽ tạo cho mình một ý thức, không gian tỉnh thức mở dần ra, khi đã thành thói quen mới, đã nhuyễn theo sự ngược dòng rồi thì quý vị sẽ tùy duyên mà ứng xử chứ không ứng xử theo kiểu mình tập. Khi đó sẽ rất phù hợp với quy luật của tạo hóa. .
3. Ba Nguyên Tắc Cơ Bản Để Xử Lý Tất Cả Những Công Việc Hàng Ngày
Ý nghĩ và kinh nghiệm của chúng ta đã làm cho khoảng không gian thanh tịnh vô tận trong đầu óc chúng ta tách rời sự kết nối với vạn vật, với tạo hoá và với Tính biết của tất cả chúng ta. Cho nên thực hành Minh triết về mặt vô tướng là kết nối toàn bộ với sự nhiệm màu của tạo hoá vô hình. Về mặt hữu hình, đó là những điều mà quý vị đang đối mặt. Bất kể mọi vật thể hữu hình, bên cạnh nó đều có sự vô hình. Nói cách khác, nền tảng để cho hữu hình hiện hữu là vô hình. Công việc quý vị cư xử hằng ngày là quý vị vừa kết nối trong vô hình, vừa xử lý hữu hình. Để làm được việc này, chúng ta phải tuân theo ba nguyên tắc:
Nguyên tắc thứ nhất: Khi giải quyết công việc, chúng ta phải hình dung là giữa hai chân mày có một con mắt thật to hình tròn và sử dụng 80% con mắt này nhìn vào trong đầu của mình, 20% còn lại nhìn ra ngoài. Làm như vậy, quý vị sẽ kiểm soát được cái đầu, điều khiển được trung tâm ánh sáng, hào quang (vì cái đầu phóng hào quang).
Hào quang ấy mang tính thấy và tính nhận biết. Nếu chúng ta không giữ được vị trí vững chắc và ổn định cho trung tâm hào quang này thì chúng ta sẽ bị hoảng loạn, bối rối khi đối mặt với các vấn đề, bởi vì trung tâm phát hào quang cũng đang rối loạn. Và nếu trung tâm hào quang bị rối loạn thì tất cả sẽ rối loạn!
Cho nên phải dùng 80% con mắt này nhìn vào trong mới có thể giữ cho trung tâm phát hào quang này lúc nào cũng hoạt động chuẩn xác thì nó mới có thể kết nối được với tất cả các năng lượng vô hình, kết nối với các năng lượng của trời đất… Khi chúng ta kết nối như vậy thì cái đầu chúng ta ở một trạng thái rất vững vàng.
Sự kết nối ấy như một tảng đá kiên cố không thể nào chuyển lay được. Hoàn cảnh đối mặt không làm rung động được sự vững chắc của tình trạng đầu óc mà lúc bấy giờ chúng ta đã đưa nó vào sự kết nối với toàn bộ năng lượng vô hình. Lúc đang đối đầu với khó khăn, quý vị hãy dùng tám mươi phần trăm con mắt để quan sát và lắng nghe cái đầu trước. Hai mươi phần trăm còn lại thì canh chừng bên ngoài. Lúc bấy giờ, quý vị rất sáng suốt và quý vị sẽ có giải pháp để giải quyết thoả đáng vấn đề.
Nguyên tắc thứ hai: Không quá quan tâm đến thành bại của cá nhân mình khi đối mặt vấn đề. Khi chúng ta nói chuyện với ai đó, hay chúng ta giải quyết vấn đề gì đó, chúng ta không được để kinh nghiệm hướng chúng ta chạy vào tập trung đến sự thành bại của bản thân. Khi đó toàn bộ con mắt linh thiêng của chúng ta đã bị đưa ra ngoài một trăm phần trăm. Giả sử lúc ấy chúng ta thành công, thì chúng ta được cái gì? Chúng ta chỉ được thoả mãn tâm lý mà thôi! Cho nên nguyên tắc thứ hai là chúng ta không quá để tâm đến thành công và thất bại. Đó chỉ là chuyện bên ngoài. Công việc chính là phải giữ cái đầu của mình. Bởi vì khi một trăm phần trăm cái đầu hướng ra ngoài thì quý vị không còn biết mình là ai nữa, suốt ngày tính toán, sân si, hồn siêu phách lạc! Quý vị tưởng là mình được, nhưng thật ra không được gì hết! Vậy thì, niềm vui thật sự là ở chỗ chúng ta an trú, giữ được cái đầu trong từng hành động mỗi khi làm việc. Như vậy, hạnh phúc sẽ liên tục đến từng giây, từng phút và thành công hay thất bại không liên quan gì cả! Hạnh phúc luôn an trú trong đầu chúng ta, có sẵn trong đầu chúng ta, không phải đến lúc chúng ta thành công mới có.
Nguyên tắc thứ ba: Nên chấp nhận thiệt thòi. Nguyên tắc này thực ra nó nằm trong nguyên tắc thứ hai, được tách ra để quý vị chú ý. Hằng ngày, quý vị có thói quen muốn tìm cho mình một cái gì đó, nhưng lại ít ai muốn bỏ bớt ra những thứ mà ta đang có!
Trong cuộc sống, chúng ta có thua sút ai một chút, có mất mát cái gì đó một chút, điều ấy không xấu một chút nào. Mà điều ấy lại có thể đưa đến sự bình an cho mình. Cho nên, chúng ta không nên lo sợ sự thua sút hay mất mát đó, mà hãy tin vào sự mầu nhiệm của một năng lực vô hình trong trời đất. Bởi vì trong đầu chúng ta cũng có năng lực ấy và chúng kết nối được với nhau rất hoàn hảo. Nhờ sự kết nối này mà cuộc sống chúng ta được cân bằng trong thế giới hữu hình. Vì vậy, sự mất mát cũng là một cân bằng! Bản chất của tất cả sự việc hiện hữu là tan rã. Bản chất của mối quan hệ gia đình cũng là tan rã, cũng là ly biệt. Không ai có thể giữ con mình mãi với mình được, không ai có thể giữ vợ hoặc chồng mãi với mình được. Và bản chất của mọi sự hiện hữu của chúng ta cũng là bản chất của sự chia lìa. Dù muốn dù không nó cũng đã và đang vận hành theo đường lối đó.
Vấn đề là, chúng ta có chịu thấy hay không chịu thấy mà thôi! Nó chỉ có một con đường để vận hành là sự chia lìa và tan rã, cho nên mọi giải pháp của hữu hình đều tưong đối. Khi quý vị nắm vững nguyên tắc này, quý vị sẽ làm chủ sự tan rã của thế giới hữu hình, làm chủ sự tan rã của tất cả các mối quan hệ và quý vị cũng nhìn được cái mới sẽ phát sinh trong sự tan rã ấy! Nhờ đó, quý vị sẽ thấu suốt được những vấn đề hữu tướng lẫn vô tướng, và quý vị sẽ không bị sốc trước sự tan rã ngoài mong muốn của mình. Chúng ta phải ráng giữ cái đầu như vậy cho đến giây phút cuối cùng. Trạng thái ổn định ấy là trạng thái bất sinh bất diệt, và con người đã nhận thức được nó nên trở thành chúa tể của muôn loài.
Không có loài nào có được nhận thức như vậy, và cũng không có loài nào vừa nhận thức, vừa phát huy cái khả năng nhận thức ấy như loài người!
Mỗi người nên lập một tuyên ngôn riêng cho bản thân mình để dẫn dắt sự tự do trong đầu óc chúng ta. Tuyên ngôn ấy là gì? Tính biết, tính sáng suốt vô tư và hồn nhiên, hay ánh sáng trắng trong đầu óc chúng ta là chúa tể của mọi tri thức, là chúa tề của mọi thành tựu, … Hào quang là chúa tể, mà hào quang thì có sẵn trong mỗi con người chúng ta, chỉ cần chúng ta quay con mắt nhìn vào trong là hào quang ấy sẽ bừng sáng lên. Quý vị sống mười sáu tiếng đồng hồ trong trạng thái lúc nào cũng kiểm soát cái đầu của mình, quý vị sẽ rất mau sáng. Quý vị lấy sự quan sát , lắng nghe làm chúa tể thì tính thấy và tính biết nằm trong sự quan sát, lắng nghe ấy sẽ phát huy hoàn toàn phẩm chất của nó. Mỗi người nên lập một tuyên ngôn riêng cho bản thân mình để dẫn dắt sự tự do trong đầu óc chúng ta.
Tuyên ngôn ấy là gì? “ Tôi là một sinh linh luôn luôn hiện hữu sự thấy, biết chuẩn xác trong sự quan sát và lắng nghe cao độ”. Và cái tuyên ngôn ấy sẽ dẫn đường cho quý vị thoát khỏi sự nô lệ của lòng chấp, thoát khỏi sự nô lệ của kinh nghiệm. Khi đối đầu, quý vị hãy nhớ tuyên ngôn đó và dùng tám mươi phần trăm ánh sáng cho nó để giải quyết công việc. Cầu nguyện là một phương pháp rất tốt, nó sẽ trợ lực cho quý vị làm cho bản ngã tan biến đi. Còn hào quang trong đầu chúng ta thì ví như mặt trời. Có chỗ thì ánh sáng mặt trời vào được, có chổ không vào được, có chỗ gần quá, cây không sống được, có chỗ thì xa nên cây quanh năm tươi tốt…
Chuyện cây sống được hay không sống được không liên quan gì đến sự chiếu sáng của mặt trời, dù cho cả thế giới biến thành sa mạc, mặt trời vẫn cứ chiếu ! Không có lý do gì khi thấy sa mạc xuất hiện mà mặt trời ngưng chiếu, hoặc điều chỉnh ánh sáng nó chiếu ra. Phải giữ sự ổn định như vậy trong đầu óc chúng ta. Không được rung động trước cảnh, không được rung động trước thành bại, mà hãy cố gắng tìm được cái mới xuất hiện từ sự tan rã ấy. Và việc quý vị có tìm ra cái mới hay không là do quý vị có ổn định được cái đầu mình hay không?! Cho nên quý vị cần dùng ba nguyên tắc đó để điều hành công việc trong ngày, trong tất cả các mối quan hệ mà chúng ta phải đối mặt.
4. Duy trì khả năng quan sát
Lúc đầu, những người có tài lanh lợi quan sát nhìn nhận được tình hình rồi đưa ra ý tưởng rất phù hợp và chính xác với hoàn cảnh ấy. Họ thực hiện ý tưởng ấy thắng lợi. Nhưng rồi họ cứ đeo đuổi mãi với những ý tưởng đó thì sẽ không ổn vì bản chất của nó đã lạc hậu rồi. Một ý tưởng lạc hậu rất nhanh, nó không phù hợp lâu được. Nó chỉ lên tới đỉnh điểm trong một thời gian rất ngắn. Nếu cả hệ thống mà cứ duy trì mãi ý tưởng đó thì sẽ sụp đổ.
Tất cả mọi tri thức, kiến thức, lý thuyết chỉ đáp ứng một thời gian rất ngắn rồi đều lỗi thời. Khi quan sát, lắng nghe rồi từ đó mà phát huy ý tưởng sáng tạo, khơi dậy cảm xúc yêu thương – thánh thiện của con người thì sẽ không bao giờ lạc hậu được. Điều này, tất cả máy móc, kỹ nghệ không thể làm được. Đó mới chính là đời sống thật – không phải là ý tưởng, lý thuyết.
Quý vị không thể lục lọi trong sách vở mà tìm ra ý tưởng mới được. Duy trì quan sát, nhận biết thật rõ thì sẽ phát sinh trí tuệ liên tục và truyền cảm xúc cho người khác thì lúc nào cũng tươi mới. Quan sát là đời sống thật, không phải lý thuyết, ý tưởng, triết lý.
5. Coi chừng sự nguy hiểm của lực hút vi tế từ kho kinh nghiệm khi ra quyết định.
Khi quyết định vấn đề gì quý vị phải để ý tới thế giới kinh nghiệm của mình. Nó thúc đẩy mình đi đến quyết định mà mình khó có thể biết được. Khi mình quyết định thì thế giới kinh nghiệm có sức hút rất mạnh nên quý vị rất dễ sa vào cái bẫy của kinh nghiệm rồi quý vị quyết định từ thế giới kinh nghiệm ấy mà không biết. Bản thân của kinh nghiệm nó lại rất chủ quan. Nó cứ dẫn dắt quý vị quyết định nhanh khi mà cảm xúc bên trong quý vị vẫn còn đó nên mới hay xảy ra hậu quả từ quyết định không đúng.
Do vậy, khi quyết định vấn đề gì, quý vị cần phải hết sức lắng đọng tâm tư để quý vị an trú vào trong trạng thái bình yên hoàn toàn rồi thì mới ra quyết định đó. Có nhiều khi quý vị cũng khó có thể biết được là mình đang có cảm xúc. Bởi vì nó rất vi tế, nó xúc động rất nhẹ nên mình không để ý. Thế giới kinh nghiệm nó cho ra quyết định rất tế nhị. Nó cho ra quyết định mà quý vị chỉ thấy đúng chứ không thấy sai, đó là cái nguy hiểm của thế giới kinh nghiệm. Nó cho mình rất tin tưởng vào chính quyết định đó.
Thông thường những quyết định trong khoảnh khắc như vậy thì 5 ăn – 5 thua, nó cũng có thể được và cũng có thể không được. Một trong những sức hút của kho kinh nghiệm là nó thúc mình trong lúc còn đang rụt rè thì nó nói : quyết định đi thì cảm thấy có lợi mà nếu không quyết định thì cảm thấy như không có lợi, hoặc nếu không có lợi thì cũng không sao đâu. Chính cái chỗ này hết sức tế nhị! Mặc dù mình có chút cảm giác không an toàn nhưng cảm giác có lợi nó mạnh hơn.
Cho nên, quý vị cần phải quán xét sức hút của kho kinh nghiệm, nó đưa đẩy rất là tế nhị giữa lợi và hại. Mình không thể biết được! Nó hết sức là vi tế làm cho mình khó mà có thể nhận biết được. Do vậy, quý vị luôn nhớ là quý vị phải tập đi ngược. Quý vị phải tập đi ngược thì sức hút ấy nó mới nhả dần ra.
Đi ngược là gì ? Là mình cảm thấy bất lợi, là cảm thấy không logic..thậm chí mình thấy nó hơi hụt đi một chút, hơi mất đi một chút, hơi không logic một chút. Mình chưa đủ trình độ nên cứ phải dùng phương pháp ngược để kiểm tra , thấy nó hao hụt và không logic một chút nhưng cứ kệ nó, cứ quyết định. Nhưng giữa phần này và phần rủi ro khi còn dính vào cảm xúc, kinh nghiệm thì phần này không rủi ro.
Phía thuận thì có nhiều rủi ro khi nó cho mình cảm thấy lợi để quyết định. Phía ngược thì không có lợi, chỉ mất đi cơ hội và thiệt thêm nhưng chắc chắn là rủi ro thì không hề có. Do nó vi tế nên quý vị rất khó thấy, do khó thấy nên cứ đụng vào là rất dễ bị dính mắc. Cho nên, chúng ta cần có căn cứ để dựa vào đó mà cảnh giác với sức hút rất vi tế này của kho kinh nghiệm để quyết định cho đúng nhờ vào việc mình loại trừ được sự vi tế ấy. Vì nó quá vi tế, mình không thể biết được mà vẫn phải quyết định thì mình phải chấp nhận để vấn đề chậm lại một chút, thiệt đi một chút, không vừa lòng một chút – đó chính là phương pháp ngược.
Khi đó, quý vị không phải trả giá cho sự rủi ro mà chỉ phải trả giá cho chuyện khác nếu có, nhưng nó nhỏ chứ không lớn. Còn theo phương pháp thuận, sức hút vi tế ấy nó cho quý vị thấy có lợi quá rồi dẫn tới mình quyết định nhưng tuy nhiên vẫn còn chưa yên tâm đến khoảng trên 20%. Nhưng chính 20% này, khi xảy ra là quý vị phải trả giá. Mà trả giá này thì làm cho quý vị chẳng những hao tiền, tốn của mà nó mệt và nhức đầu vô cùng. Trong lĩnh vực danh – lợi – tình, quý vị đừng chủ quan là có thể kiểm soát được, dù cho đến khi quý vị già yếu, sắp chết vẫn có thể bị quyết định sai lầm. Khi nó đụng đúng vào chỗ sâu thẳm của tâm hồn thì nó có sức hút ghê gớm, cho dù ta có tàn tật, thân xác chỉ còn thân và đầu ngồi trên ghế…
Lĩnh vực này quá tế nhị nên quý vị cần cầu nguyện để những điều rủi ro đừng đến với mình, để mình không phải quyết định trong tình huống đầy thách thức, rủi ro. Ngoài ra, quý vị phải dùng phương pháp ngược với thói quen của quý vị. Trong quyết định hàng ngày quý vị phải tập để ý đến không gian kinh nghiệm.
Đầu xuôi hay ngược thì cũng nằm trong không gian này, nhưng nếu chấp nhận đầu ngược thì đỡ nguy hiểm hơn cho quý vị. Nếu vượt qua được nó thì quá tốt nhưng rất khó. Một người đang đi trên đoạn đường xa vời vợi so với quê hương, cha mẹ, bạn bè.. rồi gặp một người lạ, họ cho người ấy thấy có lợi lộc, thấy mình có đạo đức quá, tâm rộng lớn quá.. và họ nói với âm thanh nghe êm tai…Hai yếu tố này nó dồn lại làm cho xúc cảm dễ chịu của quý vị nổi lên, rơi vào bản ngã say sưa rồi làm cho quý vị dễ dàng sập bẫy. Khi quý vị rời cha mẹ mình, thầy của mình, bạn tốt của mình ra (bạn tốt thường nói với quý vị bằng âm thanh khó nghe) thì rất dễ bị như vậy – tế nhị lắm!
———————–
Những bài tập này diễn ra trong lúc quý vị đang hoạt động nên cũng không làm quý vị mất thời gian. Chúng ta thực hiện tốt những bài này thì vận may tiếp tục đến, thực hiện lúc nào thì hạnh phúc ngay trong lúc đó, năng lực lãnh đạo phát triển, sự hấp dẫn, sức chiêu cảm, năng khiếu kinh doanh sẽ phát triển. Tức là, nếu chúng ta chuyển tính biết sang hướng phát triển phần hấp dẫn của đầu óc mình thì tính biết sẽ giúp phát triển theo hướng đó. Chúng ta muốn năng lực hấp dẫn của mình phát triển thì tính biết cũng sẽ giúp cho mình. Từ đây, nếu quý vị đóng một vai trò nào đó trong xã hội thì sẽ phát minh được đầy đủ bi – trí – dũng và phát huy rất tốt tác dụng của mình.
—————————————————————————————————
“Càng muốn nói thật nhiều càng nói không được bao nhiêu, bởi sự thật quá lớn, trong khi phương tiện ngôn ngữ và kinh nghiệm diễn đạt thì quá nhỏ.” Quý vị có thể tìm kiếm thêm trong các bài pháp âm, các bài phiên tả từ pháp âm hoặc các bài viết của Đạo sư Duy Tuệ để chiêm nghiệm lại và giới thiệu rộng rãi, để mọi người Việt Nam cùng hưởng lợi ích và chia sẻ với nhân loại nói chung! Tài liệu tổng hợp được biên tập từ các bài giảng và sách đã xuất bản của Đạo sư Duy Tuệ Trung tâm UNESCO Nghiên Cứu và Ứng Dụng Phật Học Việt Nam Trân trọng giới thiệu!










